Trang chủ > TTHN > Tại sao không thể tái sinh Hội nghị Diên Hồng?

Tại sao không thể tái sinh Hội nghị Diên Hồng?

 

 

Người xưa nói “Tổ quốc hưng vong, thất phu hữu trách”, vậy nên làm người lúc này chỉ có là gỗ đá mới không biết trăn trở, lo lắng. Với cương vị một công dân bình thường có nghĩa vụ đối với đất nước, tôi cũng muốn đem cái trí lực hèn mọn của mình góp vào việc chung.

Người xưa cũng nói “Ôn cố tri tân” nhắc cái cũ để biết cái mới, trước hết tôi xinnhắc lại một chuyện cũ:

Chuyện rằng, năm 1282 vua nhà Nguyên sai Sài Thung đưa Trần Di Ái (được phong làm An Nam quốc vương) về nước bị quân dân Đại Việt ta đánh cho tan tác, Sài Thung trúng tên mù mắt chạy về không còn mảnh giáp. Vua Nguyên giận lắm, năm 1284 cử Thoát Hoan đốc binh rầm rộ kéo sang, khí thế ngất trời, mạnh như chẻ tre. Nhiều đại thần xin hàng, chầu cống; riêng chỉ hai vị Trần Quốc Tuấn và Trần Khánh Dư quyết cầm quân chặn giặc. Nhưng giặc mạnh quá, vua Trần Nhân Tông lo quân ta không địch nổi, cứ phân vân. Tuy nhiên vốn là vị hoàng đế sáng suốt, ngài và Thượng hoàng Trần Thánh Tông quyết định triệu họp các phụ lão trong cả nước để trưng cầu dân ý, bàn việc nước, xin ý kiến về chủ trương hòa hay chiến, để dân quyết việc hệ trọng nước nhà. Hội nghị được tổ chức tại điện Diên Hồng nên sau này sử sách gọi là Hội nghị Diên Hồng, được đánh giá như là hội nghị dân chủ đầu tiên trong lịch sử nước ta, và cho đến nay chưa có thêm sự kiện nào như vậy. Thời ấy các phụ lão có thể coi là những đại biểu của dân. Sau hội nghị, chính các phụ lão là những người truyền đạt lại chủ trương của chính quyền đến người dân. Đại Việt sử ký toàn thư (bản kỷ, quyển 5) của nhà sử học Ngô Sĩ Liên chép “Thượng hoàng triệu phụ lão trong nước họp ở thềm điện Diên Hồng, ban yến và hỏi kế đánh giặc. Các phụ lão đều nói “đánh”, muôn người cùng hô một tiếng, như bật ra từ một cửa miệng”. Ông cũng lý giải: “Giặc Hồ vào cướp nước là nạn lớn nhất của đất nước. Hai vua hiệp mưu, bầy tôi họp bàn há lại không có kế sách gì chống giặc mà phải đợi đến ban yến hỏi kế ở các phụ lão hay sao? Là vì Thánh Tông muốn làm thế để xét lòng thành ủng hộ của dân chúng, để dân chúng nghe theo lời dụ hỏi mà cảm kích hăng hái lên thôi. Đó là giữ được cái nghĩa người xưa nuôi người già để xin lời hay vậy”.

Về chuyện này, nhà sử học Lệ thần Trần Trọng Kim cũng biên lại: “Nhân Tông thấy vậy lập tức cho triệu cả những bô lão trong dân gian, hội tại điện Diên Hồng để bàn xem nên hòa hay nên đánh. Các bô lão đều đồng thanh xin đánh. Vua thấy dân gian một lòng như vậy, cũng quyết ý kháng cự” (Việt Nam sử lược, quyển 1, phần nhà Trần).

Nhắc lại chuyện xưa tích cũ để cùng nhau tỏ rằng thời nào cũng cần có bậc minh quân. Làm người chèo chống quốc gia phải sáng suốt, bản lĩnh, tin dân, đừng nghe theo bọn gian thần, nịnh thần, hèn thần. Trong triều đình nhà Trần khi đó thiếu chi kẻ ngồi chót vót, quyền cao chức trọng, thân thích ruột thịt của vua, như thái úy Trần Nhật Hiệu, Chiêu quốc vương Trần Ích Tắc, Trần Di Ái (chú ruột vua)… chỉ một mực đầu hàng, chấp nhận khom lưng uốn gối. Nhưng đức Thánh Tông, Nhân Tông đã lấy dân-nước làm trọng. Và điều hết sức đáng khâm phục là các vị ấy cực kỳ tin tưởng vào dân. Trí tuệ nhân dân lúc bấy giờ được thể hiện ở các bô lão. Đại thần xin hàng, nhà vua phân vân. Bô lão quyết đánh, nhà vua theo ngay. Rõ ràng không phải lúc nào quan chức cũng là người đại diện cho đất nước. Ấp a ấp úng trước dã tâm kẻ thù, làm sao những kẻ đó quyết chiến như dân được.

Ngày xưa là bô lão, còn nay là những bậc nhân sĩ, trí thức. Họ là hiền tài, “nguyên khí quốc gia”. Họ đại diện cho nhân dân. Không coi trọng họ tức là xem nhẹ ý chí, tinh thần, sự sáng suốt của nhân dân. Giữ nước mà không cùng đi với dân thì có bao giờ thành đạt. Giờ đây giặc Tàu đang lăm le bờ cõi, giở mọi quỷ kế hòng cướp thêm biển đảo của ta, từ ông chủ tịch nước đến kẻ thứ dân đều biết rõ. Vậy mà chẳng hiểu sao giữa nhà cầm quyền với dân chưa đồng ý đồng lòng, chưa chung tiếng nói, chưa chung hành động. Tại sao không giải tỏa bất đồng, tổ chức một cuộc gặp giữa những người lãnh đạo cao nhất với những nhân sĩ trí thức đã cùng đi dân trong các cuộc biểu tình chống Trung cộng hoặc một số sự kiện nổi cộm vừa qua. Hãy phát huy tinh thần thân dân, trọng nhân sĩ trí thức của cụ Hồ, nhất là thời kỳ sau cách mạng tháng tám và kháng chiến chống Pháp. Hãy biết lắng nghe, trao đổi, tiếp thụ; hãy thực sự cầu thị, đừng vội vàng quy kết dân khi họ trái với mình.

Tôi nghĩ, có thể lẩn thẩn chăng, sao các vị tứ trụ triều đình hiện nay, hoặc ông tổng bí thư, ông chủ tịch nước- những người được coi là gần dân, trong khi chưa thể tổ chức được cuộc hội nghị Diên Hồng quy mô thời hiện đại, tại sao không tạo nên một Diên Hồng nho nhỏ, mà bô lão chính là những nhân vật đang có nhiều ý kiến, quan điểm, thái độ, hành động gần gũi với dân, trái tim chung nhịp với đại đa số nhân dân. Họ là ai? Tôi cho rằng những con người mang cái tên sau đây rất đáng có mặt trong cái Diên Hồng mini mà tôi mong ước đó, rất nhiều người đã trải qua 2-3 mùa kháng chiến, vào sinh ra tử, từng giữ trọng trách trong bộ máy cầm quyền, từng là niềm tự hào của bao thế hệ, từng đóng góp nhiều sức lực, trí tuệ, tình cảm… vào công cuộc đấu tranh, lao động của dân tộc: Nguyễn Trọng Vĩnh, Nguyễn Quốc Thước, Đồng Sỹ Nguyên, Trần Quốc Thuận, Trương Trọng Nghĩa, Nguyễn Đình Đầu, Hạ Đình Nguyên, Cao Lập, Huỳnh Tấn Mẫm, Lê Công Giàu, Lê Hiếu Đằng, Tương Lai, Lưu Trọng Văn, Nhật Tuấn, Chu Hảo, Nguyễn Quang A, Phạm Xuân Nguyên, Huỳnh Ngọc Chênh, Đỗ Trung Quân, Nguyễn Thế Thanh, Lê Phú Khải , Hồ Ngọc Nhuận, Nguyễn Huệ Chi, Dương Trung Quốc, Bùi Minh Quốc, Phạm Toàn, Nguyên Ngọc, Nguyễn Minh Nhị, Tống Văn Công, Kha Lương Ngãi, Nguyễn Xuân Diện, Nguyễn Quang Lập, Tô Văn Trường, Phạm Đình Trọng, Bùi Văn Bồng, Ngô Đức Thọ, Nguyễn Trọng Huấn, Nguyễn Trung, Đào Tiến Thi, Trần Mạnh Hảo, Võ Thị Hảo, Thái Kế Toại, Nguyễn Duy, Nguyễn Hữu Vinh, Nguyễn Minh Hiền, Thùy Linh, Đỗ Minh Tuấn, Thanh Thảo, Cù Huy Hà Vũ, Lê Hiền Đức… Nhiều lắm, nhiều lắm.

Một cuộc gặp Diên Hồng như thế sẽ đi vào lịch sử. Giải tỏa những vướng mắc, cản trở. Không có lý gì mà ai cũng nói cũng tự nhận mình yêu nước yêu dân mà rốt cục lại trái nhau, đối lập nhau, thậm chí thù hằn bắt bớ triệt hạ nhau. “Nhiễu điều phủ lấy giá gương”, “gà cùng một mẹ chớ hoài đá nhau”. Khi đã thống nhất được ý chí và hành động, cả nước một lòng, không kẻ thù nào có thể lấn át được chúng ta.

17.12.2012

Nguyễn Thông

Theo blog NT

Advertisements
Chuyên mục:TTHN
  1. Thương Hoài
    18/12/2012 lúc 21:55

    Mọi chuyện đã có đảng lo rồi, TQ có đánh đấm gì thì đảng và nhà nước ra đó mà đánh, dân chúng vô cảm rồi. Lo ngảy hai bửa ăn, tiền điện tiền nước, học phí cho con bở cả hơi tay. Chuyện yêu nước dành phần cho đảng đấy, biểu tình biểu lộ gì bị bắt giam, đánh đập cho mệt.

  2. Sát Hán Tặc
    10/01/2013 lúc 09:55

    Cái Nguyễn Thông này sao mà ‘’ngây thơ’’ quá vậy? Đánh TQ thì các vị trong Đảng lấy gì mà ăn? Bao nhiêu tiền ‘’đi đêm’’ kiếm được từ TQ còn gởi ở bên đó làm sao lấy? từ những vụ bán đất đường biên giới đến vịnh Bắc bộ, đến Hoàng sa, Trường sa, đến bô-xít Tây nguyên… và đến nay là đến cả con người nữa, bán sang làm vợ cho chúng nó. Phàm là những ngưỡi yêu nước ai mà không thấy đau, không thấy nhục khi Tổ quốc đang bị xâm lăng, đến cả đứa trẻ lên 3 còn biết, huống hồ là những vị ấy đa số là từ hàng tiến sĩ trở lên há không biết hay sao? Nhưng thực chất là đã bán hết cả rồi. Tiền đã nằm trong tài khỏan của chúng rồi. Hành động của TQ đã và đang làm không phải là ‘’xâm lược’’ mà là ‘’tiếp quản’’. Thật là tội nghiệp cho những kẻ ngây thơ khi đi biểu tình ‘’chống TQ” mà không biết mình đang bị lừa bởi một nhóm những kẻ bán nước.

  3. Sát Hán Tặc
    11/01/2013 lúc 00:16

    Vũ khi tốt xấu đâu phải là vấn đề, mà là ở ý chí “hoà hay đánh”. Trước khi ta đánh thắng 2 đế quốc to ta có những gì? Cuốc thuổng , gậy gộc giáo mác, dao kiếm… còn phía kia đã có những gì? Trên trời có máy bay, mặt đất có xe tăng, trên biển có chiến hạm… Vậy vì đâu ta chiến thắng? Có phải chăng là bởi ý chí và sự đồng lòng từ Dân tới Đảng và sự ủng hộ của bạn bè quốc tế ở năm châu cho cuộc chiến tranh chính nghĩa của ta. Nay ta có nhiều điều kiện hơn nhưng lại gặp sự ‘khiếp nhược’ của Đảng, mà đúng hơn là “sự luồn cúi” vì lợi ích nhóm của Đảng trước Tàu tặc, đã sử dụng quân đội, công an hòng đè bẹp và chà đạp lên ý chí và lòng yêu nước của người dân, thì dù có mua đến cả vũ khí hạt nhân, nguyên tử… cũng bằng thừa. Cho nên tôi hồ nghi rằng những hợp đồng mua vũ khí khổng lồ kia cũng chỉ là 1 cách để “kiếm chác” mà thôi. Bản thân trang tin này cũng vậy, sáng nay tôi có phản hồi cho bài “Tại sao không thể tái sinh Hội nghị Diên Hồng?” của tg Nguyễn Thông rồi cũng đâu dám đăng?! Đó cũng là sự khiếp nhược vậy!

  1. No trackbacks yet.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: